Lưu Ngọc Kim Khanh là nhà thiết kế nữ Châu Á duy nhất được lựa chọn để thiết kế trang phục cho Hoa hậu Hoàn Vũ Singapore 2014 tham gia Miss Universe 2015 tại Miami. Yêu thích thời trang từ những ngày còn rất nhỏ, Lưu Ngọc Kim Khanh đang từng ngày chinh phục giấc mơ thời trang của mình và định hướng vươn ra tầm quốc tế trong thời gian tới.

LNKK 7

“Thành công không phân biệt bạn đến từ đâu, miễn bạn lao động thật nghiêm túc, tìm tòi sáng tạo, việc mình mình làm và có tài năng, chẳng việc gì bạn phải sợ cả”

 TÔI CHỌN LỰA MÌNH SẼ LÀ MỘT NHÀ THIẾT KẾ

Khi chúng tôi hỏi Lưu Ngọc Kim Khanh, thiết kế thời trang với chị là “người chọn nghề” hay “nghề chọn người” thì chỉ trả lời: Tôi và nghề chọn nhau. “Nghề chọn người “ là lúc vô tình cuộc sống đưa ta đến với nghề, cũng có những lúc chính bản thân ta là người chọn cái nghiệp đó theo ta trong suốt cuộc đời. Đối với tôi, con đường thời trang tổng hợp 2 thứ đó, đó là cái duyên tôi được sinh ra trong gia đình có mẹ làm thợ may. Tuy nhiên, con đường đi hiện nay của tôi là hoàn toàn do tôi chọn lựa. Tôi sinh ra để trở thành nhà thiết kế và tôi đã chọn mình sẽ  là một nhà thiết kế.

 NHỮNG ĐIỀU NGƯỜI TA KHÔNG THẤY

“Nếu ai đó nghĩ rằng thời trang là một thế giới hào nhoáng thì nó thật hào nhoáng, tuy nhiên đằng sau đó là vô vàn những khó khăn mà không phải tự nhiên có thể có được. Những lúc đối mặt với những đơn hợp đồng xuất khẩu số lượng lớn hay trước đêm diễn, phải suy nghĩ cân đo chi phí và làm việc liên tục không ngừng nghỉ khiến đôi lúc tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Những lần thất bại liên tiếp khiến cho tôi hoang mang và mất thăng bằng, tôi tự hỏi rằng bản thân mình có đủ mạnh mẽ và kiên trì để tiếp tục theo đuổi con đường này tới cùng hay không. Bài toán kinh doanh mỗi ngày với chi phí ngày càng tăng càng khiến cho tôi đôi lúc trở nên chán nản, có lúc muốn buông xuôi. Có lúc tôi đã tự hỏi bản thân mình rằng: Tại sao đồ mình đẹp mà lại không bán được chứ? Tôi thật tình không bao giờ muốn nghe câu : “Có tiếng mà không có miếng”. Tôi muốn được tạo ra những sản phẩm thành công, được nhiều người chọn lựa mua và mặc, tôi muốn những thiết kế của tôi đến được với nhiều người hơn nữa. Thiết kế thời trang không chỉ là sáng tạo và tạo mẫu, nó còn có sự cân bằng giữa yếu tố kinh doanh và nghệ thuật. Chúng ta không thể sáng tạo mà sống, phải mang hơi thở phong cách của mình vào những bộ trang phục, đừng sao chép, tuy nhiên phải sống sót trong thị trường đầy khắc nghiệt này nữa thì mới sáng tạo được. Bài toán kinh doanh là khó khăn của những nhà thiết kế tự kinh doanh như tôi”

LNKK 2

“Thời trang không phải thế giới toàn màu hồng mà đó là con đường toàn gai đâm máu chảy”

BƯỚC QUA NHỮNG CÁI GAI

“Những lúc chán nản mệt mỏi tôi lại nghĩ đến những ước mơ của mình, khát vọng của mình, những gì mình sẽ đạt được khi mình thành công. Tôi nghĩ tới những mồ hôi công sức của những người trong ekip đã tận tụy bỏ ra và trách nhiệm của chính mình trong công việc này. Những điều đó không cho phép tôi bỏ cuộc dù mệt mỏi đến nhường nào. Tôi phải tiếp tục bước đi và chiến đấu cho giấc mơ của mình. Không gì là không thể- tôi đã tự nhủ bản thân mình như vậy. Sau những lần thất bại triền miên phải nói tôi rất biết ơn những người bạn của mình, những người đã ở bên tôi và cho tôi cơ hội để sửa sai thất bại và chiến thắng. Những người đi cùng tôi, những người trong ekip là những người tôi thật sự biết ơn. Ngoài ra, tôi cũng lắng nghe góp ý của khách hàng, bạn bè, những nhà chuyên môn, báo giới về những thiết kế để rút ra bài học có thể áp dụng cho bản thân mình. Tôi thật sự biết ơn tất cả họ đã giúp tôi có ngày hôm nay”

NIỀM VUI VÀ NỖI BUỒN VỚI THỜI TRANG

“Điều khiến tôi buồn nhất là mình không tâm huyết với những thiết kế của mình để tạo ra những tác phẩm mờ nhạt và không có hồn. Đó là điều khiến cho bất cứ người nghệ sĩ sáng tạo nào cũng thấy rất khó chịu, một tác phẩm vô hồn là một sự vô trách nhiệm với chính công việc, tâm huyết, giấc mơ và cả khách hàng của mình. Tôi luôn cố để bản thân không phải như vậy. Điều vui nhất của tôi là khi nghe người ta nói “ Đồ Khanh đẹp quá Khanh ơi”. Đối với một nhà thiết kế, niềm vui đơn giản chỉ có thế. Giấc mơ thời trang không có điểm kết thúc, tôi chỉ có những gạch đầu dòng cho mình và nỗ lực từng bước biến nó thành sự thật. Tôi du hành trong thế giới thời trang và được sống, được thở trong đó là điều hạnh phúc nhất đối với tôi. Tôi còn có một ấp ủ khác ngoài thời trang, tuy nhiên tôi sẽ không nói nhiều về nó khi tôi chưa làm được. Với tư cách là một người phụ nữ, tôi thật sự rất muốn có thế góp sức mình bảo vệ những người khỏi những bất công của xã hội mà họ đang phải gánh chịu”

unnamed (2)

“Thành công không phân biệt bạn đến từ đâu, miễn bạn lao động thật nghiêm túc, tìm tòi sáng tạo, việc mình mình làm và có tài năng, chẳng việc gì bạn phải sợ cả”

“THỜI TRANG KHÔNG PHÂN LOẠI KIỂU NHÀ THIẾT KẾ”

Khi chúng tôi hỏi rằng bây giờ có những nhà thiết kế không được đào tạo bài bản và thành danh, với tư cách là nhà thiết kế được đào tạo bài bản thì chị nghĩ về vấn đề đó như thế nào? Chị trả lời: Thời trang chẳng phân biệt nhà thiết kế như bạn nghĩ, thời trang không cần biết bạn được đào tạo bài bản hay không, miễn là bạn tạo ra những thiết kế đẹp, có giá trị, mang bản sắc sáng tạo riêng của mình là được. Tôi nghĩ đó là tin mừng cho làng thời trang Việt Nam, càng nhiều nhà thiết kế, càng nhiều thương hiệu thì sẽ càng nhiều cạnh tranh, chỉ có cạnh tranh mới khiến cho vạn vật phải tốt hơn nữa để tồn tại. Thành công không phân biệt bạn đến từ đâu, miễn bạn lao động thật nghiêm túc, tìm tòi sáng tạo, việc mình mình làm và có tài năng, chẳng việc gì bạn phải sợ cả.

“HÃY ĐỨNG TRÊN ĐÔI CHÂN CỦA MÌNH”

 Tôi có lời khuyên nhỏ dành cho những bạn mới chập chững vào nghề, đó là những đức rút của tôi trong nghề, muốn đi trên con đường tưởng đầy hoa hồng này, bạn phải có đam mê và năng khiếu, đó là thứ bắt buộc phải có. Sau đó, hãy chọn cho mình một phong cách riêng để theo đuổi , sáng tạo. Bài toàn kinh doanh đối với người thiết kế là bài toán khó, nếu muốn mở rộng hãy tìm thêm một người bạn đồng hành hợp tác cùng với mình và quan trọng nhất là hãy đứng trên đôi chân của mình. Sẽ có rất nhiều sự mất mát, sự đánh đổi. Không có một nghề nghiệp nào toàn màu hồng mà nó phải đánh đổi nhiều thứ rất quý giá từ sức khỏe, nhan sắc đến cả những mỗi quan hệ cho gia đình và tình cảm riêng. Mọi thành công và cánh hoa hồng đều có sự trả giá. Tuy nhiên, dù có khó như thế nào cũng phải tự đứng trên đôi chân của mình, vì chỗ đứng đó là chỗ đứng vừng chắc nhất. Cám dỗ lớn nhất trong thời trang là sự sao chép!”

 Người viết: Hoàng Vy Dung
Photo: Luciola

 

 

Lượt thích 00 00 502502

Bình luận


X
Top